Tại sao nghề thôi miên rắn dần biến mất?

"Đây là cách chúng tôi nuôi sống mình, và đây cũng là truyền thống gia đình", một người đàn ông Ấn Độ trên 60 tuổi, nói.

Khi dừng chân chụp ảnh tại các điểm tham quan, du khách có thể nhìn thấy một hoặc hai người đàn ông thổi sáo để dẫn dụ rắn bò ra khỏi chiếc hộp tròn đặt trên nền đất và uốn mình lắc lư theo điệu nhạc. Nhiều người không tin rằng rắn có thể cảm thụ nhạc mà chỉ cố gắng di chuyển theo từng động tác của người thổi sáo. Ví dụ, khi người đàn ông đẩy mình sang trái hoặc phải, con rắn sẽ cố gắng chuyển mình theo hướng đó. 

thôi miên rắn

Ai Cập cổ đại được xem là cái nôi của nghề thôi miên rắn với những câu chuyện kỳ bí về rắn trong quan tài của các vị vua và hoàng hậu. Tuy nhiên trên thực tế, nghề thôi miên rắn trở nên phổ biến trong nền văn hóa Ấn Độ. Ảnh: Nguyễn Hoàng Long.

Trước đây, người ta sẽ dễ dàng bắt gặp hình ảnh những người tôn sùng rắn có thể bắt rắn bằng tay không, hôn rắn, và sống cùng rắn, thậm chí để cho con của họ học cách chạm vào rắn từ rất sớm. Nguyên nhân dẫn đến việc tôn sùng này bắt nguồn từ vị thần tối cao Shiva và Ganesha. Đấng Shiva sử dụng rắn để làm vật trang trí như một chiếc vòng cổ. Ganesha là con của thần Shiva, vị thần mình người đầu voi này có chiếc thắt lưng là một con rắn.

Ngoài ra, khi nhắc đến rắn, người Ấn Độ sẽ nghĩ đến tổ tiên của loài rắn là rắn thần Naga nhiều đầu bảo vệ đức Phật ngồi thiền hay rắn Vasukitrong câu chuyện thần thoại Khuấy biển sữa.

"Đây là cách chúng tôi nuôi sống mình, và đây cũng là truyền thống gia đình", một người đàn ông Ấn Độ trên 60 tuổi nói. Sau màn biểu diễn của mình, ông không quên nhấn mạnh nếu ai đó cho ông một lít sữa trong một ngày, người đó sẽ được thần Shiva bảo hộ. Nhưng chính ông cũng không biết rằng bản thân và gia đình sẽ tồn tại với nghề này bao lâu khi mà xã hội ngày càng hiện đại. 

thôi miên rắn

Một người đàn ông ngồi bệt bên cạnh cung điện gió nổi tiếng Hawa Mahal ở Jaipur đang kiếm tiền từ du khách bằng việc thôi miên rắn với nhạc cụ đặc biệt của mình. Ảnh: Nguyễn Hoàng Long.

Theo National Geographic, nhiều người trong độ tuổi lao động đã sớm từ giã truyền thống này để trở thành công nhân trong các nhà máy da thuộc hoặc nhuộm vải gần sông Yamuna hay bôn ba đi đến những thành phố khác, nơi cho họ khả năng mưu sinh tốt hơn nghề thôi miên rắn.

Còn ở vùng quê hay tại thị trấn, những trung niên trên 40 tuổi như Nemai Kumar Dutta trở thành người chữa trật khớp cho người dân. Ông có thể kiếm được khoảng 2.500 rupee (39 USD) một tuần. Ông cho biết mình không muốn đi xa vì phải chăm sóc gia đình. 

Không ít trung niên và người lớn tuổi như Rajeshwar Halder lại chọn công việc bán kẹo bông gần trường học hoặc trong những khu phố đông trẻ con. Mỗi tuần ông có thể kiếm được 15 USD, không quá nhiều nhưng đủ mua thực phẩm nuôi sống bản thân.

Để làm quen với những con rắn là điều không dễ dàng, bạn phải tập cách vuốt ve nó và phải đảm bảo rằng nọc độc của nó được lấy ra trước khi mang nó theo hành nghề, người đàn ông này nói thêm. 

Ngày nay khi nhắc về nghề truyền thống này, hầu hết người Ấn đều nói về làng Jogi Dera, trung tâm bang Uttar Pradesh, Ấn Độ, nơi trẻ nhỏ được dạy phải yêu quý loài rắn như một thành viên trong gia đình. Nhiều em bé được truyền nghề từ lúc 2 tuổi. Tuy nhiên, trước các luật lệ bảo vệ động vật hoang dã, nghề truyền thống này đang đứng trước nguy cơ bị mai một.


Theo VnExpress


 
Đánh giá bài viết: